Được đế quốc Anh và Mỹ ở miền Nam tiếp sức, từ khi đưa quân ra miền Bắc theo quy định của Hiệp định Sơ bộ, thực dân Pháp nuốt lời hứa, gạt bỏ mọi khả năng thương lượng, ráo riết mở rộng chiến tranh; chúng biến quân “tiếp phòng” thành đội quân chiếm đóng và áp dụng lối đánh lấn dần. Trước tình thế nghiêm trọng đó, Thường vụ Trung ương Đảng đã họp và đi đến nhận định: “Âm mưu của thực dân Pháp mở rộng chiến tranh xâm lược đã chuyển sang một bước mới, thời kỳ hòa hoãn đã qua, khả năng hòa bình không còn nữa.
Chúng ta đã nhân nhượng để giữ hòa bình, nhưng càng nhân nhượng thì địch càng lấn tới. Nhân dân ta không thể trở lại cuộc đời nô lệ. Cuộc kháng chiến sẽ lâu dài và gian khổ, song nhất định thắng lợi. Hội nghị quyết định phát động cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trên quy mô cả nước và vạch ra những vấn đề cơ bản về đường lối kháng chiến. Ngày 20-12-1946, thay mặt Trung ương Đảng, Chính phủ, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ra lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến. Lời kêu gọi của Bác như lời hiệu triệu cả dân tộc nhất tề đứng lên:
“Hỡi đồng bào toàn quốc! Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa. Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ. Hỡi đồng bào! Chúng ta phải đứng lên. Bất kỳ đàn ông, đàn bà, bất kỳ người già, người trẻ, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc, hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp, cứu Tổ quốc.
Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc, ai cũng phải ra sức chống thực dân cứu nước. Hỡi anh em binh sĩ, tự vệ, dân quân! Giờ cứu nước đã đến! Ta phải hy sinh đến giọt máu cuối cùng để giữ gìn đất nước. Dù phải gian lao kháng chiến, nhưng với một lòng kiên quyết hy sinh, thắng lợi nhất định về dân tộc ta. Việt Nam độc lập và thống nhất muôn năm! Kháng chiến thắng lợi muôn năm!”.
Đáp lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cả dân tộc Việt Nam đã nhất tề đứng lên. Từ đêm 19-12-1946 đến 18-2-1947, trong vòng 60 ngày đêm, quân và dân Hà Nội đánh gần 200 trận, tiêu diệt một phần quan trọng sinh lực địch, giam chân chúng nhiều ngày để hậu phương kịp tổ chức, triển khai thế trận kháng chiến lâu dài, bảo vệ cơ quan đầu não của Đảng, Chính phủ, Mặt trận di chuyển về căn cứ an toàn, bảo vệ hàng chục vạn đồng bào thủ đô dời thành phố về các vùng kháng chiến.
M. ĐỨC (sưu tầm)
0 comments:
Post a Comment