Monday, 29 December 2008

Chắt chiu một chút tình thương ấy

Tôi đứng trước cánh cổng rợp bóng hoa của ngôi nhà nhỏ. Toàn giống hoa kiểng bình dân thường thấy chất trên những chiếc xe ba gác, len lỏi vào các hẻm nhỏ để bán cho những người bình dân thèm chút yên ả xanh tươi đồng nội trong cái thành phố lớn và khói bụi, ồn ào nhất nước này.


Tất cả như lời giới thiệu sơ giao về nữ chủ nhân, một người giản dị, không xem hoa kiểng như một “nghề chơi cũng lắm công phu” hoặc khẳng định đẳng cấp cao sang - mặc dù bà có xuất thân tôn quý.

Bà mở cổng. Nụ cười bừng nở trên gương mặt thanh khiết như đóa huệ. Tôi chợt nhớ những câu thơ mà nữ sĩ Mộng Tuyết viết tặng bà gần nửa thế kỷ trước, trong bài

Tình thơ bất lão hoa em chị:
Rõ ràng phong cách vẻ công nương
Thi vận tài hoa sáng bóng gương
Những nét đoan trang thùy mị ấy
Là mây đỉnh Ngự nước sông Hương...


Từ lần gặp ấy đến giờ, tôi cũng được bà xem như “hoa em chị”.



<

0 comments: