Dù đã hơn hai năm trôi qua, chúng tôi vẫn không sao quên được những ánh mắt trẻ thơ đăm đắm nhìn theo khi chúng tôi rời làng K’Nớt, một làng phong heo hút, biệt lập của xã Pờ Tó huyện Ia Pa; cũng không thể quên được hình ảnh những đứa trẻ trần truồng mái tóc khét nồng, đứng ngây người giữa cái nóng như thiêu như đốt của buổi trưa ở làng phong Ia Me huyện Chư Păh tỉnh Gia Lai.
Những người đàn ông, đàn bà tay chân không còn nguyên vẹn, đành chịu chôn chặt cuộc đời ở một nơi heo hút, nhưng những đứa con của họ dù lành lặn, không bệnh tật gì vẫn phải chịu một cuộc sống không biết đến ngày mai, cơm không đủ no, không đủ áo quần và không biết đến niềm vui ngày tết…
<
Monday, 24 November 2008
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
0 comments:
Post a Comment